Hoàn thành một phiên bản blog đầu tiên rồi cải tiến dần thay vì chờ hoàn hảo.

Hoàn thành hơn hoàn hảo: điều tôi học khi tự tay xây blog của mình

Mấy hôm nay tôi đốt tiền cho AI nhiều chưa từng thấy. Từ chiều tới giờ, tôi ngồi đợi nó viết lại 60 bài blog cũ theo một chuẩn mới, mà tới giờ vẫn chưa xong. Nghe thì hơi điên, nhưng đằng sau việc đó là một thứ tôi phải mất nhiều năm mới học được.

Bảy năm chờ một cái tên miền của chính mình

Blog HUU.vn này bắt đầu rất bình thường, giống như của bao nhiêu người khác. Tôi chờ bảy năm mới mua được tên miền mang đúng tên mình. Bảy năm. Ngày cầm được nó, tôi hí hửng như một đứa trẻ, rồi làm điều ai cũng làm: nạp kiến thức của mình vào và bắt đầu viết.

Nhưng thật lòng, giai đoạn đầu chẳng có gì bứt phá. Tôi viết, đăng, rồi lại viết. Mọi thứ chỉ thật sự đổi khác khi tôi chạm vào hai thứ.

Hoàn thành hơn hoàn hảo khi một blog được xây xong sau nhiều năm chờ đợi
Có những việc chỉ bắt đầu tạo lực khi mình chịu hoàn thành phiên bản đầu tiên.

Hai cú bứt phá: kỹ thuật và ngôn từ

Thứ nhất là kỹ thuật. Tôi bắt đầu nạp cho AI kiến thức về SEO, cộng với kinh nghiệm cũ hồi còn làm website. Một ví dụ nhỏ: tôi không đăng một lúc mười bài, mà chia theo khung giờ, rồi trong mỗi khung lại để hệ thống tự rải ngẫu nhiên, bài này cách bài kia từ 30 phút tới 2 tiếng. Nghe đơn giản, nhưng cách rải tự nhiên đó giúp Google nhìn website mình khỏe hơn hẳn so với đổ ập một đống bài cùng lúc.

Thứ hai, và cái này mới thật sự lớn, là ngôn từ. Tôi cho AI học một thứ gọi là thôi miên ngôn từ, từ chính cuốn sách tôi đã mua bản quyền tử tế từ trước. Sau khi nó học xong, câu chữ tiến bộ thấy rõ. Buồn cười là chính tôi cũng giỏi lên, nhờ đọc lại những bài mà AI của mình viết ra.

Bệnh cầu toàn: tôi cho AI viết lại cả 60 bài

Như nhiều bạn biết, tôi là người khá cầu toàn. Nên sau khi thấy ngôn từ tiến bộ, tôi làm một việc mà biết trước là sẽ tốn rất nhiều tiền: cho AI viết lại toàn bộ khoảng 60 bài cũ theo skill vừa cập nhật.

Và đúng là tốn thật. Ngồi từ chiều tới giờ, nó vẫn chưa xong; mỗi lần bảo viết lại theo chuẩn mới là một lần tôi thấy chi phí nhảy lên. Sáu mươi bài, thứ mà ngày trước một mình tôi làm giỏi lắm cũng mất mười lăm ngày. Người cầu toàn trong tôi muốn mọi bài phải thật hoàn hảo trước khi có ai nhìn thấy. Nhưng chính lúc ngồi đợi đó, tôi nhận ra một điều.

Cầu toàn không bảo vệ ước mơ của bạn. Chính nó mới là thứ chôn vùi chúng.
Cầu toàn khiến người viết kẹt trong vòng sửa lại thay vì hoàn thành bài viết
Cầu toàn dễ biến việc sửa thành một vòng lặp, trong khi điều cần nhất là đưa bản đủ tốt ra đời.

Hoàn thành hơn hoàn hảo

Tôi luôn mang trong mình một tinh thần: hoàn thành thì hơn hoàn hảo. Không phải làm ẩu, mà là chấp nhận đưa ra một thứ đủ tốt rồi cải thiện dần, thay vì ôm nó trong ngăn kéo chờ tới ngày nó hoàn hảo, cái ngày thường không bao giờ tới.

Bản blog hôm nay của tôi chưa hoàn hảo. Nhưng nó đang chạy, đang được đọc, và đang tốt lên mỗi tuần. Một thứ đang sống và lớn lên luôn giá trị hơn một thứ hoàn hảo mãi nằm trong đầu.

Sản phẩm lớn nào cũng bắt đầu từ chỗ chưa hoàn hảo

Tôi tin điều này vì nhìn đâu cũng thấy nó đúng. Mọi doanh nghiệp lớn, kể cả những cái tên khổng lồ, đều xuất phát từ một sản phẩm còn sơ khai. Sản phẩm đầu tiên của họ không hề cực kỳ tốt, nó chỉ giải quyết đúng một nỗi đau nào đó của thị trường; rồi cải tiến, và mỗi lần cải tiến là một lần gỡ thêm một nỗi đau nữa.

Tôi nhớ chiếc iPhone đầu tiên ba tôi mua, cách đây hơn mười lăm năm. Hai cha con ngồi cà phê, câu đầu tiên ba hỏi tôi là “wifi là gì con?”. Hồi đó iPhone gần như chỉ để xem YouTube, mạng xã hội còn chưa phổ biến, và tôi từng nghĩ công nghệ chỉ đến thế thôi. Vậy mà nhu cầu con người cứ lớn dần, các công ty đó cải tiến từng chút một, cho tới thứ ta cầm trong tay hôm nay. Không ai bắt đầu ở đỉnh cả; họ bắt đầu ở một điểm, rồi đi.

Sản phẩm lớn bắt đầu từ một phiên bản nhỏ chưa hoàn hảo
Một sản phẩm lớn thường không bắt đầu bằng sự hoàn hảo, mà bằng một viên gạch đầu tiên.

Đừng đợi “đủ đẳng cấp” mới bắt đầu

Đây là chỗ tư duy tôi thay đổi lớn nhất. Trước đây tôi luôn nghĩ phải tới một đẳng cấp nào đó, một cái tầm nào đó, thì mình mới xứng làm việc này. Ngồi ngẫm lại, tôi thấy đó là một suy nghĩ cực kỳ sai lầm.

Vì đến tận cùng, chẳng ai biết đỉnh của mình nằm ở đâu. Bạn đợi tới lúc đủ giỏi, nhưng cái mốc đó cứ lùi mãi, và bạn thì không bao giờ bắt đầu. Cách tốt nhất để bắt đầu mọi thứ, hóa ra, là bắt đầu ngay hôm nay. Đây cũng là lý do tôi tin học nhiều không bằng làm ra kết quả: một kết quả chưa hoàn hảo vẫn hơn sự chuẩn bị hoàn hảo mà mãi không xong.

Bạn không bao giờ biết đỉnh của mình ở đâu. Nên cách tốt nhất để bắt đầu là bắt đầu ngay hôm nay.

Cầu toàn chôn vùi ước mơ nhiều hơn thất bại

Tôi từng để cái lớp vỏ mang tên cầu toàn quyết định thay mình. Nhìn lại, chính lớp vỏ đó đã chôn vùi bao nhiêu ước mơ, làm vụt tắt bao nhiêu dự án còn chưa kịp bắt đầu. Không phải thất bại giết chết chúng, mà là sự chờ đợi cho hoàn hảo giết chết chúng.

Đây là một trong những thay đổi lớn nhất trong tư duy tôi những năm qua, và là điều tôi muốn dạy lại cho thế hệ sau. Hãy hình dung một năm nữa: người đã bắt đầu từ hôm nay, dù còn vụng, đã đi được một quãng đường; còn người đợi mình hoàn hảo vẫn đứng nguyên chỗ cũ, chỉ khác là thêm một năm tiếc nuối. Bạn muốn là ai trong hai người đó?

Lưu Nguyễn Xuân Hữu cảm ơn bạn đã đọc tới đây trên HUU.vn. Nếu bạn cũng đang ôm một dự án chờ cho tới lúc hoàn hảo, mong bạn cho nó bắt đầu, ngay hôm nay.


Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *